Có thể yêu tôi không? – Chương 11

5b759204d410c970e4dc72f1ea68fcfa

Ánh mắt mệt mỏi nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương sau đó thở dài một hơi, đêm qua Hồ Minh lại mơ thấy ác mộng. Trong mộng, nam nhân mang khẩu trang đen hung tợn bóp chặt yết hầu cậu, cảm giác đó chân thật đến mức làm Hồ Minh hít thở không thông. Ngón tay lướt nhẹ trên cần cổ trắng nõn, một tuần qua thường xuyên sử dụng cao tan máu bầm nên hiện tại cổ không còn đau và xanh tím nữa.

Nhưng mà, vì sao môi trên lại có cảm giác đau và có vẻ hơi sưng nhỉ? Không lẽ đêm qua gặp ác mộng nên vô thức cắn môi? Cắn môi trên trong lúc ngủ cũng quá là vô lí đi?!

Không thể giải thích được nên Hồ Minh lựa chọn quăng chuyện này ra sau đầu, tiếp tục đánh răng. Dì Lý mang bữa sáng vào phòng thuận tiện thông báo nam nhân kia đã trở về, Hồ Minh rũ mắt, xả sạch khăn lau mặt, cảm khái thời gian trôi qua thật mau.

Nhiều lúc cậu không thể giải thích được, tự hỏi vì lý do gì nam nhân kia lại giam cầm mình, vì sao anh ta lại nổi nóng bạo hành mình khi mình không làm gì sai trái, vì sao cứ một khoảng thời gian anh ta lại không ở đây? Câu hỏi cứ liên tiếp liên tiếp nhau ùa đến mà ngay cả chính bản thân cậu cũng không tìm được đáp án. Nam nhân kia luôn khiến cậu hoang mang, cứ ba ngày trong một tuần, vào buổi sáng sớm khi rời giường, Hồ Minh đều nhận ra sự hiện diện của con người nguy hiểm đó trong căn phòng này.

Anh ta luôn ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng, một tay thong thả lật báo, tay còn lại kẹp điếu thuốc, khói thuốc lơ lửng bay lên phủ mờ khuôn mặt nhìn không thấu được biểu tình được giấu sau lớp vải dày cộm, sau đó tản ra rồi biến mất trong không trung. Những lúc như thế Hồ Minh luôn phải tránh ở một nơi thật xa, cố gắng làm giảm sự tồn tại của bản thân xuống mức thấp nhất, vì chẳng thể biết được khi nào thì nam nhân kia bất chợt nổi điên.

Chỉ cần nam nhân kia không bước vào phòng thì thời gian an ổn của Hồ Minh vẫn còn, chỉ cần anh ta luôn vắng mặt thì cậu sẽ được an toàn, sự xuất hiện của anh ta giống như một chiếc cùm nặng hàng trăm cân đè lên lồng ngực khiến cậu không tài nào thở nổi.

Dì Lý nhắc nhở Hồ Minh nên tập trung ăn uống, xao nhãng khi ăn rất không tốt cho dạ dày. Hồ  Minh hồi thần, mỉm cười xấu hổ tỏ ý xin lỗi. Sau khi cơm nước xong xuôi, dì Lý dọn dẹp rồi ra khỏi phòng, trước đi khi có đặt lên bàn một ly nước trái cây. Hồ Minh đi đi lại lại cho tiêu thực, tiện tay vén rèm cửa sổ, nắng buổi sớm lập tức chiếu vào, ấm áp dễ chịu. Từ nơi cậu đứng có thể trông thấy được khoảng sân rộng phía sau biệt thự, khoảng sân được phủ xanh bởi cỏ  Zoysia Japonoca, ánh nắng chiếu xuống sinh ra cảm giác mềm mại, khiến ước muốn thoát ra khỏi đây để chạy đến sân sau nằm dài lên thảm cỏ ấy càng mãnh liệt. Nhưng có lẽ không nên mơ mộng gì, vì nơi này không phải nhà của cậu, cậu mong chờ cái gì chứ…

Hoàn chương 11

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s