Có thể yêu tôi không? – Chương 3

11053633_467468830069277_3639308847369033767_n

Nhàn nhã nhìn khói thuốc lá bay lượn trong không trung, mắt lười không thèm nâng lên, nam nhân mang khẩu trang đen giờ đây tựa như một dã thú đang nghỉ ngơi dưới ánh mặt trời. Đối diện anh ta là một gã trung niên bụng phệ. Bụng gã lớn đến độ khiến người khác nghĩ nếu cử động nhẹ chút thôi cũng đủ sức làm rách chiếc sơ-mi tím đang mặc.

“Nghe nói ngài đây không hứng thú với nữ sắc, thế nên tôi đã tìm đến vài thiếu niên đẹp mắt, mong ngài có thể vui vẻ một chút.” Bụng phệ tạm dừng, gã cẩn thận quan sát biểu tình người đối diện, thấy anh ta không có biến hóa gì liền đánh bạo nói tiếp. “Vậy, chúng ta có thể bàn một chút việc tư rồi mới bàn đến việc công được chứ?”

Nam nhân mang khẩu trang đen khẽ nhướng mày, tỏ ý gã cứ nói. Bụng phệ cân nhắc một lúc, “Nghe nói, trước kia Hồ lão đại có con với một ả gái điếm, nhưng khi đứa trẻ được sinh ra, ả điếm kia liền bị tay sai của Hồ lão đại giết chết, đứa con thì được bí mật mang đi. Dạo gần đây Đông lão đại nhà chúng tôi có nghe được một tin đồn, rằng Hồ lão đại và đứa con của hắn vẫn còn sống. Vả lại, còn được ngài thu nhận. Mạo muội hỏi, có đúng thế hay không?”

Người đàn ông mang khẩu trang đen không có bất cứ phản ứng gì mà bụng phệ dự đoán, anh ta vẫn nhàn nhã hút thuốc, thấy tình hình như vậy gã bắt đầu nôn nóng không yên. Nhưng có trời mới biết, khi gã đề cập đến vấn đề này, song mâu của người kia nhuộm đầy sát khí.

“Hồ lão đại đã chết. Ngày đó, là lần cuối cùng tôi thấy gã. Tôi không quan tâm ả điếm kia như thế nào. Với tôi, một ả đàn bà chân yếu tay mềm, chỉ cần dùng móng tay nghiến nhẹ cũng đủ giết chết. Về phần đứa con kia của Hồ lão đại, tôi đã truy lùng hơn hai năm vẫn chưa có tin tức. Vậy mạn phép hỏi, tin đồn mà phía ông nghe được, là từ đâu mà có?”

Bụng phệ không ngờ người đàn ông này lại nói như thế, nhưng ngẫm nghĩ kĩ lại thì hoàn toàn không nghi ngờ gì. Ai cũng biết năm đó Hồ Hải Thần giết một nhà người này, sau còn vì thù riêng mà giết luôn vợ cùng con trai Đông Phi. Một kẻ thù không đội trời chung như vậy, ai sẽ nguyện ý bao che và thu lưu như người thân suốt bằng ấy năm chứ? Bụng phệ cười cười, “Xin lỗi ngài vì đã nghi ngờ. Tôi sẽ truyền đạt lại với Đông lão đại, mong ông ấy không hấp tấp mà xuống tay vô tình. Tôi xin phép.” Nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp, bụng phệ kéo lê cái thân mập mạp ra cửa, khi chân gã chỉ vừa mới bước qua khỏi huyền quan, nam nhân mang khẩu trang đen chậm chạp lên tiếng. “Nói với Đông lão đại, tôi không phải là kẻ không biết phải trái. Còn nữa, những thiếu niên mà ông mang tới, rất cảm ơn.”

Hoàn chương 3

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s